Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


"Em biết, sư phụ của em là một Ảnh hậu...!Nhưng dường như đã gặp một số rác rối gì đó, vì vậy phải rút khỏi giới.

"Em không sợ những phiên phức đó sẽ ảnh hưởng đến mình sao?"
Tô Noãn Tâm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Em sợ Nhưng trong cuộc sống này chúng ta không vì sợ cái này cái kia mà ngừng lại...!Em sơ.


Nhưng trong cuộc sống, em không thể không tiếp tục tiến lên phía trước vì sợ điều này, điều kia.

Mong muốn đạt được gì đó lại không thử chỉ vi sợ sao? Nếu sống như thế thì thật là đáng buồn
Trong bóng tối, Lê Minh Viện không khỏi có chút im lang.

khi con be sau khi biết Lam Thanh Như là mẹ của mình bởi vì sợ hãi điều đó nên anh chưa từng đến cho của bà ay một lần
Ngay cả khi ốm đau, phát sốt và ngay cả khi mong chờ cũng chưa từng đến.

Nhưng nếu đi thì phải làm thế nào? Bà ấy dường như không thể nhận ra anh...!
"Ù."
"Chú ơi...!Sư phụ của em tội nghiệp làm.


Con gái của cô ấy bị tự kỷ, cô ấy không có ai giúp đỡ, hàng ngày phải tự chăm sóc cho con gái mình...!Vừa phải chăm con vừa phải làm việc nhà...!Còn phải đi chợ nấu cơm, thật sự rất đáng thương.

Minh Dao rất sợ người lạ, ngoại trừ sư phụ thì không muốn đến gần ai cả.

Nhưng chỉ đồng ý tiếp xúc với em.”
“Vì trên người em có ánh sáng."
Từ nhỏ vì việc của mẹ anh nên anh chưa từng thân thiết với bất kỳ người phụ nữ nào, kể cả những người lớn tuổi trong gia đình.

Sau này lớn lên cũng vậy, anh không có tình cảm với bất kỳ người phụ nữ nào.

Nhất là những tiểu thư nhà quyền quý

Nó khiến anh cảm thấy cục ki chán ghét.

Những cô nhóc thì khác, cô sống qua trong sáng So với những người phụ nữ kia dường như đến từ
hai thế giới.