Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Lệ Minh Viễn thờ ơ nói: "Vậy thì sau này không được hỏi những thứ không nên hỏi...!Hơn nữa, sự tồn tại của cô ấy cũng phải được giữ bí mật trong công ty
"Vâng, vàng...!Tổng giám đốc đừng lo lắng, tôi nhất định giữ bí mật, sau này tôi sẽ không dám nói nhảm nữa.

Vậy, tôi về nhà nghỉ ngơi nhé tổng giám đốc!"
Nói xong người nhân viên nhỏ bé bỏ chạy đi

mat.

To Noàn Tâm sững sờ nói "Chú ơi, tại sao phải giữ bí mật về sự tồn tại của em?
"Em có muốn bị theo dõi như một con khi moi khi em xuất hiện trong tập đoàn Quốc Doanh không?"
"Không.

Em không muốn em hiểu rồi.

Chúng ta về nhà thôi
Lê Minh Viên cười bất lực, cùng có nhạc lên
xe
Trên đường đi, cô nhóc vẫn tiếp tục huyện thuyền không ngừng...!

Ngay cả người lái xe tận tụy của anh ấy cũng phát hiện ra rằng tổng giám đốc rất ghét nói chuyện phiếm với người khác, thế mà lại lắng nghe rất nghiêm túc, ánh mắt của anh ta cũng sáng lên vì ngạc nhiên khi đang lái xe.

Sau khi trở về nhà, Tô Ngọc Mỹ nhìn thấy đôi trẻ đã quay lại với nhau, bà ngạc nhiên nói: "Noãn Tâm, không phải con đang đi quay phim sao? Sao lại về cùng với Minh Viên?"
"Mẹ con quay xong rồi, hôm nay xong rồi nên con về đi học
"Quay xong rồi à...!khó trách khi cả hai đều quay về đây, vậy sau này không cần phải vất vả như thế nữa.

Hãy học thật tốt ở trường đi.

Đã lớn thế này rồi thì phải học cho giới chứ
“Con biết rồi mà mẹ.

Oal Thơm quả, có phải mẹ đã bí mật làm món gì ngon cho chủ sau lưng con không?

Tô Ngọc Mỹ không biết dở khóc dở cười "Con
đang nói gì vậy! Mẹ nâu độ ăn ngon cho Minh
Viện thi cử quang minh chính đại mà nấu, sao
phải lén lút nấu sau lưng con làm giá "Mẹ, mẹ không còn yêu con nữa.

Trong mat me bày giờ chỉ có chủ ma thời Cơn ghen tị do Tô Noãn Tâm nam lấy cánh tay me minh, nũng nịu,
Thirn lý đừng ben canh không khỏi cười nổi