Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Đúng vậy.

Chú không bố không mẹ.

Gia đình rối ren...!ai cũng muốn anh chết và đoạt lấy lợi từ anh.

Chủ thật đáng thương...!
Mặt chủ bê bết máu, sợ quá
"Hu hu...!Chú ơi, sao chủ không nghe thấy em?"
"Đừng sợ, chủ à.


Chú không có bố, em cũng không có bố Chủ không có mẹ, em cho chú cùng có mẹ.

Ai cũng muốn chủ chết nhưng em hy vọng chủ vẫn khỏe mạnh.

"Chú ơi, dù mất cả thế giới, chủ văn có em!"
“Chú à em luôn ở bên chủ có được không?"
Đã đến lúc tan làm nên Lê Minh Viên đang đi đến phòng nghỉ và gọi To Noàn Tâm đề cùng về nhà.

Nhưng anh lại phát hiện ra dường như có
nhóc đang gặp ác mộng.

Trong lúc ngủ nợ luôn cứ khóc lóc và nói chuyện hoang đường
Và những lời nói trong mơ...!quan đến anh.

hầu như đều liên
Anh không vội đánh thức cô mà im lặng đứng bên giường, lắng nghe những lời khóc lóc của cô...!
Anh nghe cô nói "chủ không có bố...!em cũng không có, chủ không có mẹ, em chia mẹ cho chủ một nửa.

Ai cũng muốn chủ chết nhưng em hy vọng chủ không sao, chủ à...!
"Dù có mất cả thế giới thì chủ vẫn còn em!”
“Chú à, em luôn ở bên cạnh chú có được

không?"
Lê Minh Viên chỉ cảm thấy trái tim anh lúc này
mềm nhũn..

Gần như không thể kiểm soát được, anh nói:
"Được."
Anh cho phép em ở bên cạnh làm bạn với anh.

Nhưng Tô Noãn Tâm, em nhất định phải làm được những gì mình nói.

Thế giới của anh bước vào thì de nhưng
bước ra rất khó.

Đây là những gì mà em đã nói
Ngay cả trong mơ cũng đã nói
Lệ Minh Viện anh đây sẽ tin đó là thật
Chỉ một hoàng anh không còn quan tâm
den bat cu dieu gi nua
Tất cả những hởi đổi ban đầu vào lúc chiều vi cô không nói với anh về chuyện của Bạch Kỳ
Sương.

Bây giờ tất cả đã hoàn toàn tiêu tán.


"A! Chú! Đừng chết! Sau khi chủ chết thì ai sẽ bảo vệ em!"
Đột nhiên, Tô Noãn Tâm ngồi dậy từ trên giường với khuôn mặt đầy nước mắt.

Sự dịu dàng tràn ngập trong lòng của Lệ Minh Viễn...!đều bị tiếng kêu của cô mà biến mất hết đi.

Sắc mặt đầy u ám nhìn người trên giường vừa
mới từ tỉnh lại từ trong mơ, lạnh lùng nói: "Ai chết?
Tô Noãn Tâm đang ngủ mê man thì tỉnh lại từ trong mộng, nhìn thấy Lê Minh Viên vẫn còn sống trước mặt thì nhanh chóng nhảy xuống giường và chạy đến ôm lấy Lê Minh Viên, để Lê Minh Viên ôm cô vào lòng.

Sau đó thì thấy cô ghé sát tai anh núc nói: "Hu hu...!Chú à, chủ không chết, thật là tốt quá
Cơ thể nhỏ nhân trong vòng tay của anh, Lê Minh Viên cảm thấy hơi khó chịu...!toàn thân căng tháng trong vô thức.

Nhìn thấy có nhắc khóc lóc như vậy, anh cũng không thể nói được câu nặng lời nào, một tay thức và nhẹ nhàng vào lưng có Mã thấy ác mộng à?"
"Um...!Fm mo thay chu da chet."
“Nên sau đó sợ anh chết đi thì từ nay về sau