Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Ký Vân Như tức giận đến mức siết chặt hai tay, gân xanh trên mu bàn tay đều đã nổi lên.

Bà ấy hít một hơi thật sâu rồi nói: "Lê Minh Viên.

Được làm, tôi sẽ ghi nhớ cậu, chúng ta còn nhiều thời gian!
Nói xong thì phất tay rồi rời đi với sự tức giận tràn ngập trong lòng.

Tảm nữ bảo vệ phía sau cũng nhanh chóng đi theo sau.

Ngô Thu đứng ở ngoài cửa nghe trộm, khi Kỷ Văn Như đi ra thì cô ấy không kịp né tránh, với vàng nép vào một bên lịch sự nói: "Ba Kỳ, đi thong thá"
Ngay lập tức Kỷ Văn Như tất mạnh vào mặt có ây, mặt của cô ấy bị tắt đến lệch sang một bên.

Chuyển h nay, nếu có dám độn đại nữa lời Tôi sẽ lấy mạng cho của co

Khóe miệng của Ngô Thu vẫn nở nụ cười lễ phép, che mặt nói: "Bà Kỷ yên tâm đi, sao tôi lại có thể làm ra chuyện huỷ hoại uy tín của bà chứ?"
"Tốt hơn hết là cô làm được những gì cô nói.

Nói xong, Kỷ Vân Như sải bước rời đi.

Ánh mắt của Ngô Thu đầy lạnh lùng.

Tô Noãn Tâm lao ra mắng Kỷ Vân Như sau lưng: "Kỷ Vân Như, bà có ngon thì đừng đi! Bà thật sự cho rằng mình có thể một tay che trời sao, người nào bà cũng dám động đến đúng không?"
Bóng dáng Kỷ Vân Như đã bước vào thang
máy.

Nghe giọng nói của Tô Noãn Tâm, bà ta tức giận đến mức căn chặt răng.

Nhưng vì Lệ Minh Viên nên hiện giờ bà ta thật
sự không thể động vào cô
Chở đi.

Sớm muộn gì cũng có một ngày.

Lê Minh Viên sẽ bị bà ta giảm dưới chân minh, tan mat nhìn cô bị người khác sỉ nhục
Mối thù này, Ký Vân Như đã ghi nhớ thật kỹ.

Ngô Thu nhìn thấy Tô Noãn Tâm còn muốn đuổi theo ra ngoài, trong lòng không khỏi kinh động vội vàng vươn tay ôm lấy cô rồi nói: "Noàn Tam, đừng đuổi theo nữa! Chị không sao...!
Không sao cài gì, mật đã đã bung rãi Người đàn bà này thật là xấu xa!"
Lý Mạnh đi đến, dở khóc dở cười rồi nói: "Cô Tô, tổng giám đốc mời cô vào.

Ngô Thu vội vàng nói: "Không sao...!Đừng kích

động, nhanh vào với chủ của em đi.

"Em biết rồi...Thư ký Lý à, anh cho người lấy vài viên đá để chườm cho chị Ngô một lát đi, nếu không thì lát nữa sẽ bị sưng lên đó.

"Cô Tô, cô yên tâm.

Tôi sẽ cho người mang
đến.”
"Được...!Vậy tôi đi vào trước.

Trong phòng làm việc, tâm trạng Lê Minh Viễn cảm thấy có chút phức tạp.

Vốn nghĩ rằng cô gái nhỏ này chỉ liều mạng bảo vệ một mình anh mà thôi.

Không ngờ rằng cô cũng sẽ làm như thể với người khác.

Ngô Thu bị đánh, anh chỉ thấy được người trước mat vào một cái đã biến mất.

Cô gái này thật sự đã đắc tội với Kỳ Vân Như
rat nang.

"Chủ người phụ nữ này xấu xa quá, còn đánh người nữa chứ Mặt của chị Ngô đã bị đánh đến nỗi đó lên rồi."
"Chủ à, hôm nay bà ấy thật sự không phải đến đây để gây chuyen sao? Chi đến để nói lời cảm ơn với chủ thiới 42 "Chú ơi, tâm trạng của chủ không tốt à?”..

Đột nhiên, Lê Minh Viễn mất đi hứng thú để tiếp tục trò chuyện.

Thấy vậy, Tô Noãn Tâm vội vàng mở bánh ngọt đưa tới trước mặt, lấy ra một miếng đưa lên miệng, nói: “Chú đừng vì loại người này mà ảnh hưởng đến tâm trạng.


Nào, chúng ta ăn một miếng bánh ngọt, ăn một miếng bánh ngọt thì tâm trạng sẽ thoải mái.

Bị nhét bánh ngọt vào miệng...!Lê Minh Viên hít sâu một hơi, vẫn há miệng cần.

Bánh ngọt thì quả ngọt, các cô gái nhỏ đều
thích ăn.

Anh nghĩ là vậy, nhưng anh vẫn rất nề mặt cô mà nuốt xuống.

"Thế nào? Ăn có ngon không?"
"Cũng được...!Vừa rồi em nói đừng vì loại người nào mà ảnh hưởng đến tâm trạng?"
"Loại người tự cao vừa nãy, đúng là ngu ngốc mà!"
Đúng là ngu ngốc ma?"
"Ừ...!Chú cũng đừng lại dạy do em cứ mở miệng ra là mang người nữa.

Loại người này thì nên gọi là thiếu thông minh, còn tự cao tự đại l “Mãng hay lâm.

To Noàn Tam, em chính là
một người vừa ngọc vừa vô lương làm
"Ha ha, đẻ em mang thêm vài câu Chủ a ăn