Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


"Từ lâu lắm rồi...!Sau khi giúp chị bồi thường tiền vi phạm hợp đồng thì bắt đầu sai chị làm chuyện này, nhưng chị không có làm không đâu nha, anh ấy cho chị hằn hai mươi phần trăm cổ phần cơ, đại gia Tô ơi...!Sau này chị làm việc dưới trường em, nhớ quan tâm chị đấy nhát"
Tô Noãn Tâm dở khóc dở cười, nói: "Chị Ngô đừng trêu em nữa...!Em mới biết chuyện này thôi, hơn nữa em cũng không biết cách quản lý, nếu chủ đã giao cho chị làm, chị lại còn có cổ phần...!Thế thì chị cũng là bà chủ, chị cứ yên tâm làm địa
"Em không cần phải làm gì cả.

Chỉ cần diễn thật siêng năng, chỉ cần độ hot của em ngày càng cao.


sau này công ty sẽ ngày càng nhận được nhiều lợi nhuận, danh tiếng cũng sẽ ngày càng lớn, rồi có thể đảo người về tụ đào tạo nữa...!Dù sao cũng có chủ nhà em đầu tư, anh ấy không thiếu tiền
Thôi, không nói nữa, nói nhiều em cũng không hiểu! Tóm lại là em cứ chăm chỉ đóng phim, rèn luyện kĩ năng diễn xuất là được! Chị đi trước đây!"
"Chị Ngô, để em tiền...!
"Đừng, nghe bọn Dương Diễm đều gọi em là đại gia Tô, mặt mũi chị không lớn đến nỗi để kêu em ra tiến chị đâu."
"Phì...!Chị Ngô à, đến chị cũng ghẹo em.

Ngô Thu vừa đi là Lâm Xuân Mạn và Dương Diễm lập tức xúm lại.

"Noãn Tâm, vừa rồi cậu không bị thương chứ! Má ơi...!tớ sắp bị cái bà kia dọa chết rồi!" Lâm Xuân Mạn cười mà trông thật khổ sở
Dương Diễm tức giận nói: "Lúc nãy cậu kéo tớ lại làm gì chứ, nếu tớ và Noãn Tâm cùng nhau đối phó với hai nữ vệ sĩ kia thì Noãn Tâm đã không phải chịu thiệt rồi!"

"Dương Diêm, cậu có lương tâm chút đi được không, nếu tớ không làm vậy thì cậu đã gặp rắc rối lớn rồi đó biết không hải Câu có biết đó là ai không? Là con gái của nhà họ kỷ đó! Cậu có biết gia đình đó đáng sợ thể nào không! Ai mà bị Kỷ Vân Như nhớ thương đều không có ngày lạnh cá
Noãn Tâm có chủ nhà câu ấy làm chỗ dựa, cầu có ai chứ? Nếu bị bà ta ghi thủ, xảy ra chuyện gì thì tớ không giúp được cậu đâu! Chủ nhà Noãn Tâm vui lòng làm chỗ dựa cho cậu ấy nhưng chắc gì đã vui lòng làm chỗ dựa cho cậu! Tớ đang giúp cậu mà"
Dương Diễm cau mày, nói: "Nhưng cũng không
thể trơ mắt nhìn Noãn Tâm chịu thiệt được...!
"Rồi rồi rồi, cậu dành hết phần người tốt đấy.

Tớ là người xấu, tớ thấy chết mà không cứu!"
Thấy hai cô bạn thân vì mình mà cãi nhau, Tôi Noãn Tâm vội đi qua kéo hai người ra, nói: "Ôi chao hai người đừng cãi nữa! Dương Diễm, tớ biết cậu muốn giúp tớ, không muốn thấy tớ bị uất ức, nhưng Xuân Mạn cũng nói không sai...!Cậu ấy thật lòng muốn tốt cho câu mà
Dương Diễm bĩu môi, vành mắt hơi ửng đỏ
"Tớ biết...!Tớ chỉ áy náy vì không thể giúp được

cau.

"Tớ cũng biết, Dương Diễm à, chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tớ còn không hiểu câu sao? Nhưng Xuân Mạn nói không sai, câu nghĩ lại xem, mặc dù Kỷ Vân Như đó tạm thời đã bị chủ tớ gây áp lực, nhưng cậu cũng nghe những lời bà ta vừa nói đây, lục bà ta đang tâm mình trong vinh quang thì chủ tớ mới chỉ là một tên nhạc miệng chưa dứt sửa.

Điều đó chứng tỏ bà ta ngang ngạnh lãm.

Nói không chừng chủ tớ chỉ nam được thứ gì có thể tạm thời ràng buộc được bà ta, không cho bà ta gây