Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


Chỉ nghe Kỷ Vân Như tiếp tục cười nói: "Tôi hiếm
khi gặp phải cô nhóc nào đối xử với tôi như thế này.

Được rồi, chuyện ngày hôm nay tôi sẽ bỏ qua vì nế tình cô.

Từ nay về sau tôi cũng không làm phiền đến con ả tiểu tam này nữa.

Hơn nữa, tôi thành thật xin lỗi cô, xin lỗi cô nhóc nhé, vừa này dọa cô sợ rồi."

Tô Noãn Tâm kinh ngạc nói: "Ô
"Chút nữa tôi còn có chuyện phải giải quyết, tôi về nhà trước đây.

Cô nhóc, chúng ta sau này nhất định gặp lại." Bà ta thiết Bà ta nhất định sẽ không bỏ qua cho con nhóc
này, cả Lê Minh Viên nữa.

Đến tuổi này rồi, bà ta chưa từng tức ai đến như vậy dầu
Về mặt của Kỷ Văn Như gần như lập tức lạnh hàn xuống ngay khi quay người đi
Tô Noãn Tâm vội nói: "Bà cả Kỷ, nhớ đền điện thoại cho tôi!"
Kỷ Vân Như suýt nữa loạng choạng ngã xuống.

Con khốn này!
Con mẹ nó, tôi không đến nổi cho cô cái điện thoại di động chắc, cần cô phải nhắc sao!
Tô Noãn Tâm choáng váng trước sự thay đổi đột ngột của Kỷ Vân Như, và mãi về sau mới được Lệ Minh Viễn kể cho...!Kỷ Vân Như đang cố gắng giữ thể diện cho nhà họ Kỳ trước mặt người ngoài
Lúc này, Hứa Bảo Châu bật khóc ngay khi Kỷ Vân Như rời đi.

Trợ lý của cô ta chạy đến ngay lập tức, sau đó
khoác cho cô ta một chiếc áo khoác.


Ánh mắt của mọi người nhìn về phía cô ta toàn là sự thương cảm.

Nhưng sau khi hết thương cảm, họ lại tỏ ra khinh bỉ vì biết cô ta là người thứ ba.

Sau khi Hứa Bảo Châu khóc hết lời tủi nhục trong lòng thì đứng dậy, quân quân áo chạy đến cảm ơn Tô Noãn Tâm.

"Tô Noãn Tâm...!Tôi thừa nhận rằng trước đây tôi đã ghen tị với cô.

Tôi ghen tị vì cô trong đẹp hơn tôi diễn xuất tốt hơn tôi, trang phục quay phim trông đẹp hơn của tôi, cách diễn cũng duyên, đạo diễn cũng thích có hơn...!Tôi đã có ý hãm hại có và có y tất cô
Tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi.

Tôi xin lỗi, Tô Noãn Tâm, tôi thật sự chưa bao giờ ngờ tới khi tôi tuyệt vọng nhất, thì người duy nhất cứu tôi lại là cô...!Cảm ơn cô rất nhiều, nếu như không có cô, sau này chắc tôi chết mất, tôi không còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa."
Ngô Thu không khỏi nhíu mày khi nghe những lời này.

Cho nên bà cả Kỷ giống như là sỉ nhục, nhưng thực chất là muốn dồn ép người đến chết
Lòng dạ thật là nham hiểm!

Tô Noãn Tâm cau mày nói: "Khốn kiếp....!Tôi thật sự tưởng cô nhập vai quá sâu, kỹ năng diễn xuất đột nhiên bộc phát.

Không ngờ cô thật sự muốn đánh tôi! Hữa Bảo Châu, tôi thực sự hối hận đã vì đã cứu CO!"
"Hu hu.

Tôi biết là sai rồi! Tô Noãn Tâm, xin hãy tha thứ cho tôi.

Tôi nhất định sẽ không làm điều này một lần nữa!
Nếu không cô có thể tát tôi để trả thù.

Tôi tinh nguyên để cô tát lại "
Hứa Bảo Châu thực sự sợ hãi, vẻ mặt xấu hổ, mất ngấn lệ, lớp trang điểm lem nhem như ma, quân áo xộc xệch, còn chưa kịp tươm tất đã chạy tới xin loi và cảm ơn cô Tất cả sức sống trên cơ thể có ta đã bị xóa sạch chỉ trong một đêm, không còn lại gì