Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


Tô Noãn Tâm trừng mắt, nói: “Chú nhà tôi nói giết người là phạm pháp đó, bà chắc chứ?”
Kỷ Vân Như cười lạnh: “Có giết sạch toàn bộ những người ở đây thì cũng không ai biết là tôi làm”.

Mọi người đứng hóng chuyện ở xung quanh nghe vậy, da đầu đột nhiên tê rần.

Đển mức mà có những người xúc động muốn báo cảnh sát, gọi chú cảnh sát đến cứu mạng.

Còn có không ít những diễn viên kỳ cựu và diễn viên quần chúng không muốn vướng vào rắc rối đã lập tức rời khỏi nơi này không để lại dấu vết.

Nhưng cũng có không ít người ở lại xem náo nhiệt như trước.


Tô Noãn Tâm không nhịn được mà bĩu môi, nói chuyện với người trong điện thoại: “Chú à, làm sao bây giờ?”
“Em đến nói nhỏ với bà ta một câu.

Hỏi bà ta xem Ký Vân Tiêu còn muốn thuận lợi ra nước ngoài không?”
“Hả? Câu này có tác dụng gì sao?” “Em cứ thử là biết” Tô Noãn Tâm không bao giờ ngờ rằng câu nói này lại hữu dụng đến vậy.

Dường như ngay vào lúc cô nói ra ba chữ “Kỷ Vân Tiêu”, sắc mặt không hề biến đổi của Kỷ Vân Như lập tức không còn nữa.

Bà ta đột nhiên cướp điện thoại của Tô Noãn Tâm, giọng nói lành lạnh: “Cậu muốn làm gì?”
Lệ Minh Viễn cũng nhàn nhạt đáp lại: “Giúp bà đưa Kỷ Vân Tiêu ra nước ngoài trị bệnh một cách thuận lợi”
Kỷ Vân Như bất giác sửng sốt.

Sau đó bà ta phát ra một nụ cười lạnh: “Sao tôi phải tin cậu?
Nhà có quyền thế ở thủ đô này, ít nhất cũng có tám mươi phần trăm muốn anh trai bà chết đi, muốn nhà họ Kỷ lụi bại hoàn toàn.

Nhà họ Lệ cũng là một trong số đó.

Kỷ Vân Như bà không bao giờ tin tưởng bất kỳ ai.

Lệ Minh Viễn lạnh nhạt nói: “Thông tin Kỷ Vân Tiêu được bà đưa sang nước ngoài trị bệnh là từ miệng Tần Thiên mà ra.

Bà cả Kỷ không có lý do gì mà không tin tôi cả.


Nhà họ Tần đã biết rồi, vậy thì các gia tộc khác cũng biết sớm thôi.”
“Không sai.

Nhưng tôi dựa vào đâu mà tin cậu sẽ giúp tôi?”.

“Bởi vì bà không có tư cách lựa chọn.

Bà cả Kỷ, ngay cả người đầu gối tay ấp bà cũng không tin nổi sao?”
Đương nhiên là bà ta không thể tin Lục Viễn Phương rồi.

Căn bản là bà ta chưa từng tin tưởng ai.

Kỷ Vân Như cau mày nói: “Lý do”
“Lệ Minh Viễn tôi muốn làm gì, không muốn làm gì đều không cần lý do, toàn bộ dựa vào tâm trạng.”
"À...!Lúc đầu, anh trai tôi cũng từng nói vậy.”
Nhưng bây giờ đã là cảnh còn người mất rồi.

Nếu như anh trai bà ta còn sống vậy thì bà ta phải sợ gia tộc nào ở thủ đô này chứ? Ngay cả nhà họ Lệ bà ta cũng không để vào mắt! “Vậy sao?”
“Đúng là bây giờ cậu có bản lĩnh càn quấy trước mặt tôi, nhưng tốt nhất cậu nên nói được làm được, nếu không thì Kỷ Vân Như tôi đây tuyệt đối không bỏ qua cho cậu!”
“Chuyện gì tôi đã đáp ứng đương nhiên có thể làm được.

Có điều chuyện này tôi sẽ không làm không công.”
“Cậu muốn gì?” “Xin lỗi cô nhóc nhà tôi.


Bà dọa sợ cô nhóc rồi!”
“Cậu đang mơ sao!”
Đời này, Kỷ Vân Như bà từng xin lỗi ai?
Bảo bà ta xin lỗi một diễn viên tép riu? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
Lệ Minh Viễn ở bên kia địa thoại lạnh nhạt nói: “Đừng gấp, tôi còn chưa nói xong.

Tôi muốn bà cả Kỷ đảm bảo với tôi, sau này sẽ không làm những chuyện buồn nôn như lột sạch quần áo của người khác trước mặt cô bé nhà tôi.

Cô ấy vẫn còn nhỏ, tâm trí vẫỉ còn trong giai đoạn phát triển, bà làm ra những việc buồn nôn như vậy trước mặt cô ấy sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cô ấy”
Kỷ Vân Như lập tức tức tới mức bật cười.

“À...!Không biết còn tưởng cậu đang nuôi cục vàng bảo bối cơ đó! Con gái nhà họ Kỷ mà còn không cao quý bằng cô ta, thế mà cậu lại dám bắt tôi mở miệng xin lỗi, nghĩ cũng đừng có nghĩ!”
Lệ Minh Viễn nhàn nhạt nói: “Nếu không có gì thay đổi, nhà họ Tần sẽ ra tay, bởi vì nhà họ Tần không những muốn lật đổ nhà họ Kỷ mà còn muốn đánh bại cả nhà họ Lục! Nhà họ Lan sẽ ra tay bởi vì khi nhà họ Kỷ sụp đổ, nhà họ Lan sẽ trở thành một trong bốn gia tộc lớn.

Những gia tộc xếp sau nhà họ Lan, bà cả Kỷ cảm thấy với khả năng hiện tại của mình, bà có thể ngăn cản được mấy nhà?”
Sắc mặt Kỷ Vân Như trắng bệch, lông mày nhíu chặt: “Vậy cậu có bản lĩnh ngăn chặn hết bọn họ sao?”