Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


Tô Noãn Tâm nhăn nhó mặt mày, nói: “Chú à...!Hình như em lại rước thêm phiền phức cho chú rồi”
Cho nên cô nhóc này chắc là yêu tinh, lại còn là yêu tinh chuyên gây chuyện.

Chưa được hai ngày lại gây chuyện rồi.

Anh cũng không thấy phiền phức, chỉ là hơi khâm phục khả năng gây chuyện của cô nhóc này.

“Động phải ai rồi?” Lệ Minh Viễn lạnh nhạt hỏi.

“Em cũng không biết là ai, chưa từng gặp, mà cũng không quen.


Có điều hình như bà ta rất lợi hại.

Người khác gọi bà ta là bà Lục, chị Ngô thì gọi bà ta là bà cả Kỷ..”
Lệ Minh Viễn nghe vậy, con người không khỏi thu lại, hơi cau mày, nói: “Ngô Thu cũng ở đó?”
Anh biết chuyện Kỷ Vân Như đến đoàn phim.

Nhưng không phải bà ta đến tìm Hứa Bảo Châu à? Sao lại biến thành cô nhóc này gây chuyện với bà ta rồi?
“Vâng, hôm nay chị Ngô tới đoàn phim thăm em.”
“Sao Kỷ Vân Như lại động đến em?”.

"À...!Bà ta muốn lột hết quần áo của Hứa Bảo Châu trước mặt mọi người, em không chịu được bèn ra mặt cho cô ta, sau đó thì đắc tội với bà ta.

Chú à, có phải em thật sự gây phiền phức cho chú rồi không? Có phải bà ta là người không thể đắc tội không?”
Lệ Minh Viễn không khỏi buồn cười.

Bà ta là cô ruột của cô nhóc này đó!
Có điều anh chưa từng nghĩ đến việc cho Kỷ Vân Như biết chuyện này.

Thấy giọng nói của cô nhóc nhà mình lộ ra sự sợ hãi với chuyện mình làm, anh vội vàng nói: “Em yên tâm, có thể đắc tội...!Không cần phải sợ.

Nếu bà ta tức giận với em, bà ta nói năng lỗ mãng với em, em có thể làm ngược lại, không cần phải nhịn.


Xảy ra chuyện gì thì anh chịu trách nhiệm!”.

“Thật...!thật sự có thể sao? Em vừa mới hỗn với bà ta rồi.

Bà ta nói câu nào em cãi lại câu đó! Sau đó bà ta nói để tám bảo vệ của bà ta đến xử lý em, chị Ngô bảo em gọi điện cho chú để cứu mạng.”
Ngô Thu làm việc không tồi.

Tuy rằng Lệ Minh Viễn không có ý định cho Kỷ Vân Như biết cô nhóc này là cháu gái ruột của bà ta nhưng anh cũng không muốn cô nhóc này còn chưa được hưởng sự yêu thương khi có danh phận đó từ người lớn trong nhà mà đã bị bà ta ức hiếp.

“Cãi rất tốt.

Người khác sợ bà ta, em không cần sợ bà ta!”.

“Thật sự không cần sợ sao? Khí phách trên người bà ta rất dọa người, vừa nhìn đã thấy không dễ chọc”
Nếu như cô nhóc này được sinh ra ở nhà họ Kỷ, từ nhỏ đã có tám người bảo vệ và một đống người hầu chăm sóc, được bố mẹ cưng mà lớn lên, có lẽ cũng sẽ không coi ai ra gì như Kỷ Vân Như nghĩ vậy, Lệ Minh Viễn không nhịn được mà bật cười: “Không có việc gì, em có thể động vào bà ta”
"That sao?"
“Tô Noãn Tâm, anh đường đường là tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc Doanh và em còn dám chọc, con gái của một gia tộc sắp lụi tàn lại khiến em sợ mất mật.

Đáng phải vậy sao?”
Vẻ mặt Tô Noãn Tâm vô cùng kinh ngạc: “Nhà họ Ký sắp lụi bại sao?”
Kỷ Vân Như nghe thấy vậy, sắc mặt biển đổi, cau mày nói: “Tên họ Lệ kia, cậu bớt nói linh tinh lại! Cả đời này nhà họ Kỷ chúng tôi không bao giờ tàn lụi!”.


Lệ Minh Viễn nghe thấy giọng nói của Kỷ Vân Như ở bên kia điện thoại, bất giác nhếch nhếch mày: “Em đưa điện thoại cho bà ta, để anh nói chuyện với bà ấy”
“Vâng...!Bà Lục, chủ nhà tôi muốn nói chuyện với bà”.

Kỷ Vân Như bày ra vẻ mặt ghét bỏ, nói: "Ai cần dùng điện thoại của cô chứ.

Cậu ta có số điện thoại của tôi, bảo cậu ta tự gọi cho tôi”
Thật sự vô cùng kiêu ngạo!
Tô Noãn Tâm bĩu bĩu môi nói: “Không thích nghe thì thôi, chủ nhà tôi nói rồi, bảo tôi không cần phải sợ bà! Tôi khó chịu thì cứ trực tiếp bật lại bà!”
Lệ Minh Viễn nghe thấy những câu nói này của cô nhóc ở bên kia điện thoại, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Sắc mặt Kỷ Vân Như không hề thay đổi, cười anh nói: “Tên nhóc thối không biết trời cao đất dày ở bên kia điện thoại à, năm Kỷ Vân Như tôi tung hoành ngang dọc, cậu vẫn còn là tên nhóc bé xíu đó.

Dựa vào cậu mà cũng có thể làm chỗ dựa cho con nhóc còn không biết trời cao đất dày hơn cậu này sao?
Cứ coi như cậu có bản lĩnh, nhưng trời thì cao, hoàng đế thì ở xa, cậu phải người từ thành phố tới cứu cô nhóc này và con ả tiểu tam này cũng phải mất ba giờ mới đến được.

Mà tôi hại chết bọn họ không đến vài giây!”