Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


Tô Noãn Tâm chau mày: “Bà ta có địa vị rất cao sao?”
“Là sự tồn tại mà tất cả những người phụ nữ thuộc giới nhà giàu quyền thế không dám động vào”
Đáng sợ đến như vậy sao?
Lúc này, Ngô Thu, Mộ Diệc Thần, Dương Diễm và Lâm Xuân Mạn vốn hận Hứa Bảo Châu nghiến răng nghiến lợi cũng có chút đồng tình với cô ta.

Dáng vẻ lúc này của Hứa Bảo Châu nhìn có vẻ thảm quá đi.

Hơn nữa, như vậy vẫn chưa xong.

Người phụ nữ kia đột nhiên được một nữ bảo vệ đỡ đứng dậy.


Lúc rời khỏi ghế dài, cảm giác biếc nhác trên người bà ta hoàn toàn biến mất, khí thế tản ra quanh người, khiến mọi người không dám thở mạnh.

Sợ mạo phạm đến uy phong của bà ta..

Bà ta lạnh nhạt nói: “Chẳng có lần nào là một người phụ nữ thú vị cả.

Đương nhiên ngoại trừ cái người năm đó, mắt nhìn của Lục Viễn Phương ít nhất vẫn còn không tồi, người con gái đem lòng mến mộ từ thiểu thời ấy à, đúng là chơi rất vui.

Ít nhất còn có thể có tình có lý mà hét liên tục “Tôi yêu anh ấy”.

Còn những người khác quả thật khiến người khác cảm thấy nhàm chán mà..

Được rồi, tôi cũng không làm khó cô nàả.

Dám ra ngoài làm người thứ ba của người khác, vậy thì phải chuẩn bị tốt việc phải trả giá đắt rồi.

Người đâu!”
“Bà cả có gì dặn dò ạ?”
“Lột sạch quần áo, khiến cô ta trần truồng trước mặt mọi người.

Chỉ biết câu dẫn đàn ông sau lưng người khác thì có bản lĩnh gì chứ, biểu diễn công khai mới đặc sắc!”
“Dạ, bà chủ!”
Hứa Bảo Châu vội vàng xin tha: “Bà Lục, tôi sai rồi...!Tôi thật sự biết mình sai rồi, tôi cam đoan từ nay về sau sẽ không bao giờ dám gặp mặt tổng giám đốc Lục nữa.


Cầu xin bà bỏ qua cho tôi”
Kỷ Vân Như cũng mất hứng rồi, không muốn tiếp tục chơi đùa nữa.

Bà ta được một nữ bảo vệ dìu, ưu nhã rời đi trên đôi giày cao gót.

Không lâu sau, trong đoàn phim toàn là tiếng la hét chói tai muốn phản kháng và tiếng kêu la thảm thiết của Hứa Bảo Châu.

Đột nhiên có một giọng nói xen vào: “Dừng tay!”
Kỷ Vân Như vẫn chưa đi xa nghe thấy vậy thì bước chân dừng lại một chút.

Một cái quay người đầy ưu nhã.

Bà ta nhìn thấy trong đám người có một cô nhóc đột nhiên đứng dậy, hét lên với hai nữ bảo vệ đang động tay động chân với Hứa Bảo Châu: “Còn không mau dừng tay! Giữa thanh thiên bạch nhật, còn có luật pháp nữa không hả?”
Hứa Bảo Châu vô cùng tuyệt vọng, cho rằng cô ta chết chắc rồi.

Đoàn phim có nhiều người như vậy nhưng không có một ai đứng lên nói giúp cô ta, không có một ai giúp cô ta khi cô ta bị lột sạch quần áo, khi cuộc đời của cô ta sắp bị hủy diệt hoàn toàn.

Cô ta cũng không bao giờ ngờ rằng có một người đột nhiên đứng ra, mà người đó lại là Tô Noãn Tâm - người cô ta căm ghét nhất.

Nước mắt của cô ta giống như ào ra vào khoảnh khắc đỏ, giọng nói khàn khàn cầu cứu Tô Noãn Tâm: “Tô Noãn Tâm, cầu xin cô giúp tôi với.

Tôi không muốn bị lột sạch quần áo, cầu xin cô cứu tôi với...!Chỉ cần cô cứu tôi, cô chính là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi nhất định sẽ cảm kích cô vô cùng”

Tô Noãn Tâm không cần gì cô ta phải cảm kích mình.

Có điều là do cô không thể tiếp tục đứng nhìn được nữa.

| Cùng là phụ nữ, xung quanh có nhiều đàn ông như vậy, Hứa Bảo Châu bị lột sạch quần áo, bị làm nhục không phải là chuyện của một mình cô ta, chỉ sợ không có một người phụ nữ nào ở đây nhìn vừa mắt.

Chỉ là bọn họ không dám lên tiếng mà thôi.

Tuy rằng nhân phẩm của Hứa Bảo Châu không ra gì nhưng cô ta vẫn còn trẻ như vậy.

Nếu bị lột sạch quần áo trước mặt bao nhiêu người thì cả cuộc đời này coi như bị hủy hoại, về sau không bao giờ dám ngẩng đầu gặp ai nữa.

Bộ phim này cũng đừng hòng được phát sóng.

Đổi nữ chính quay lại từ đầu, vậy thì sự số gắng của hai người bọn họ coi như đổ sông đổ bể rồi.

Kết hợp các loại lý do, Tô Noãn Tâm tiếp tục lên tiếng: “Tôi nói các người dùng tay lại!”
Nhưng hai nữ bảo vệ đó là người của Kỷ Vân Như, từ nhỏ bọn họ chỉ nghe mệnh lệnh của một mình Kỷ Vân Như