Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Biết mẹ có thương cô vô kể, Tô Noãn Tâm trước đó đã bị mật quay những đoạn phim nhỏ hài hước cảnh Dương Diễm và Lâm Xuân Mạn diễn xuất chọc cười trong đoàn phim, và chia sẻ tất cả với mẹ cô.

Trong phòng bệnh, hai mẹ con vui sướng cười không ngừng.

Ngay cả cô nhân viên điều dưỡng cũng hâm mộ với tình cảm thăm thiết của hai mẹ con.

Sau khi xem hết video và cười vui vẻ xong, Tô Noãn Tâm đột nhiên nhớ rằng cô quân không nói một tiếng với Lê Minh Viễn khi cô quay trở về.

Cô bận rộn nói với mẹ: "À đúng rồi mẹ, chiều mai Xuân Mạnh và Dương Diễm sẽ đến bệnh viện thăm mẹ, sau đó buổi tối con sẽ đến nhà chủ nấu cơm cho chủ, mời bọn họ cùng đến thăm nhà chú". Con quên mất không nói trước với chủ một tiếng"

"Nên vậy... mau đi gọi điện cho Viễn một tiếng! Nhớ quan tâm Viễn vào nhé... Đứa nhỏ này, không bố không mẹ, nhìn nó bề ngoài bình tĩnh, có bản lĩnh thế, nhưng là xung quanh còn không có một người thân, thật đáng thương...


"Mẹ có biết không... Hai ngày nghỉ phép, con đều đã nghĩ kĩ rồi, một ngày ở bệnh viện với mẹ, một ngày đến chỗ chủ ở cùng chủ, thời gian phân chia đều!"

Tô Ngọc Mỹ tỏ vẻ hoàn toàn đồng ý với ý kiến của cô, còn khen cô biết cách phân chia tốt. Viễn đối xử rất tốt với mẹ con bà, bọn họ cũng nên nên đối

xử với cậu ấy như thể cậu ấy là một thành viên thực sự trong gia đình.

Tô Noãn Tâm gọi trực tiếp vào điện thoại của Lê Minh Viễn trước mặt mẹ cô.

Lệ Minh Viễn vừa mới tầm rửa xong, chuẩn bị đi ngủ thìchuông điện thoại vang lên.

Nhìn trên màn hình chính là ba chữ "Nhóc con", lập tức có chút kinh ngạc.

Nhóc con gọi cho anh vào giờ này? Chẳng lẽ lại bị người ta bắt nạt?

Anh cầm lấy điện thoại và nhanh chóng bấm nút trả lời.

Điện thoại vừa thông qua đã nghe thấy đầu bên kia truyền

tới giọng lanh lảnh của nhóc con này: "Chú ơi, chủ đã ngủ chưa!" Nghe giọng điệu rất nhẹ nhàng, chắc không có vấn đề gì xảy ra.

Lệ Minh Viễn bình tĩnh đáp: "Chưa, em còn chưa ngủ à?" "Chú ơi, em được nghỉ rồi!"


"Ừ, sau đó thì sao?"

"Vậy ban ngày em sẽ ở bệnh viện với mẹ, buổi tối đến chỗ

chủ nấu cơm cho chủ, được không?"

Nhóc con này hiểm khi mới được nghỉ hai ngày, nhưng cô vẫn nhớ nấu ăn cho anh.

Lương tâm xem như đã quay lại một chút.

Khóe miệng anh không khỏi nhếch lên một nụ cười nói:

"Được."

"Vậy thì chú em sẽ đưa Dương Diễm và Xuân Mạn đến nhà chủ, được không?"

"Hả? Muốn mời bọn họ đi ăn tối sao?"

"Ừm, chiều mai bọn họ sẽ đến bệnh viện thăm mẹ. Sau đó em muốn mời bọn họ về nhà ăn cơm.

Về nhà... sao?

Lê Minh Viễn nằm lấy đầu nối của điện thoại, nhẹ nhàng bật ra, vui vẻ trả lời: "Có thể "


"Woa, chú thật tốt. Nhưng em còn một yêu cầu nhỏ nữa. " "Nói"

"Ừm. Chủ có thể mời anh Tân đến ăn cơm với Xuân Mạn được không? À không đúng... là mời đến nhà ăn cơm được không"Xì, thật là không cẩn thận gì cả nói ra những gì trong lòng. Lê Minh Viên nhưởng mày, mời Tần Thiên đến cho người ta ăn? Bí xem là đồ nhằm sao?

Mặc dù anh không hiểu rõ ràng, Lê Minh Viên vẫn sẵn sàng đồng ý.

"Được."

"Cảm ơn chú! Bởi vì trước đây em đã ăn cơm ở nhà của Xuân Mạn mấy lần, cho nên lần này em mời cậu ấy về nhà ăn cơm... Cho nên phải đáp ứng yêu cầu của vị khách, cảm ơn sự phối hợp của chú! À đúng rồi chú à, nếu như thư ký Lý rảnh rỗi, cũng có thể gọi tới cùng nhau ăn cơm." vě."

Ngày mai em sẽ cùng với thím Lý đi chợ mua nhiều thức ăn

"Được rồi, em không cần mua đâu... cần gì cứ đưa cho thím Lý một danh sách và thím sẽ chuẩn bị trước các món ăn."

"Không sao... Nói cho thím Lý biết, em từ đoàn phim trở về mang quà cho thím ấy." Thực ra cô không mang theo, nhưng thím Lý luôn vất vả đi với cô mỗi lần đi quay phim cả tháng nên dù sao cũng phải mang theo thứ gì đó cho thím ấy để trả lại ân tình này.