Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



“Noãn Tâm hư, chủ yếu cháu đến như vậy mà cháu lại có thể tàn nhẫn đến như vậy!” Dương Duệ phối hợp với cô ấy nói. “Phụt, các cậu đủ rồi đấy... chủ nhà mình đối xử tốt với mình tốt như vậy, phải trách mình rồi!” “Noãn Tâm, chủ nhà cậu có anh em gì không... mong được giới thiệu!” “Có một chú nhỏ, các cậu muốn không?” “Phụt... làm bạn gái tương lai của chủ nhỏ nhà chú của cậu không phải là đồng nghĩa với việc làm thím nhỏ của cậu và chủ nhà cậu sao? Như vậy không phải là vai về sẽ bị loạn hết lên sao? Vẫn nên bỏ đi!” "Ha ha... Xuân Mạn, đừng bỏ! Thử đi.” “Mình mới không cần, muốn thử thì cậu thử đi!” “Chào mọi người, tôi là chị của Noãn Tâm, Cổ Thanh Nhã... Bỗng nhiên có một giọng nữ cất lên.

Dương Duệ và Lâm Xuân Mạn sững người, sau đó bối rối nhìn về phía Tô Noãn Tâm.

Thấy sắc mặt Tô Noãn Tâm ảm đạm nói: “Cổ Thanh Nhã, không phải là tôi đã nói với chị rằng đừng có nhận người thân một cách vô tội vạ sao?” “Noãn Tâm, chị biết bây giờ em không chấp nhận chị... Nhưng, chị là thực tâm muốn đối tốt với em. “Tôi không cần!”


Cổ Thanh Nhã đã cho rằng cô ta tự giới thiệu bản thân rồi thì hai người bạn bên cạnh Tô Noãn Tâm nhất định sẽ đến nịnh bợ cô ta.

Cũng sẽ cảm thấy rằng Tô Noãn Tâm không biết tốt xấu, lại có thái độ không tốt với cô ta như vậy cho nên sẽ ghét cô.

Tuy nhiên, tưởng tượng đầy rẫy nhưng thực tế lại không như mong đợi.

Lâm Xuân Mạn nhìn thấy Tô Noãn Tâm có vẻ chán ghét Cổ Thanh Nhã liền bắt đầu oán hận người. “Không nghe thấy Noãn Tâm nhà tôi nói gì sao? Cô ấy không cần người này, vậy nên mời cô Cổ đi đến chỗ khác đợi đi, đừng có đứng ở đây làm cho Noãn Tâm nhà tôi mắc ói nữa.

Cổ Thanh Nhã cau mày: “Cho hỏi cô là ai? Hình như tôi chưa có trêu chọc gì đến cô. Cô có cần phải nói với tôi những lời như vậy không?” “Bớt tỏ oai nghiêm của cô chủ nhà giàu với tôi đi, đừng tưởng chỉ có mình cô xuất thân nhà giàu có! Nhà họ Lâm của tôi cũng không có thua kém gì so với nhà họ Cố các người đâu!

Tôi còn là con gái một của nhà họ Lâm chúng tôi, nhà họ Cổ các người có hai người con gái... nếu so sánh thì cũng là tôi cao hơn cô một bậc!”


Lâm Xuân Mạn và Dương Duệ, Tô Noãn Tâm ở bên nhau rất lâu rồi, miệng cũng được luyện thành độc mồm độc miệng.

Sắc mặt Cổ Thanh Nhã đầy kinh ngạc nói: "Cô là cô chủ nhà họ Lâm, Lâm Xuân Mạn?"

Nhìn thấy bộ mặt không dám tin của cô ta, Lâm Xuân Mạn quả nhiên tức vì đánh không đúng chỗ. “Sao nào! Tôi phẫu thuật thẩm mỹ toàn bộ đến nỗi cô cũng không nhận ra tôi đúng không? Nhưng mà cô yên tâm... Tôi cũng không muốn cô nhận ra tôi, chúng ta cũng chẳng có giao tình gì nhiều.

Cổ Thanh Nhã cau mày nói: “Cô Lâm, như vậy là có ý gì? Tôi cũng chưa nói gì với cô!” “Mẹ của Noãn Tâm nhà tôi hiện tại đang ở bên trong làm phẫu thuật, làm phiền cô đừng có ở đây làm chướng mắt cô ấy nữa.” “Cô Lâm nói gì vậy? Tôi đến đây là vì quan tâm Noãn Tâm, sao lại có thể là chướng mắt chứ?” “Không nhìn thấy Noãn Tâm của chúng tôi không thích cô sao?”

Cổ Thanh Dương nhìn thấy em gái mình không nói gì, bị chọc giận như vậy quả thực là không lọt được vào mắt, liền chạy đến kéo Cổ Thanh Nhã ra sau lưng, cau mày nói: “Cô Lâm quá đáng rồi... “Ôi, có anh trai ruột che chở cũng không được đâu! Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho anh trai tôi đến!”

Ai mà chẳng có anh trai chứ!


Tô Noãn Tâm cau mày: “Đủ rồi Xuân Mạn, đừng làm loạn nữa!” “Noãn Tâm, đây không phải là vì mình nhìn không thuận mắt sao." “Mình biết, nhưng không cần... “Ai, cô Tô thiếu anh trai sao? Tôi đến làm anh trai tạm thời của cô được chứ?” Đột nhiên, trên hành lang lại có một người khác.

Tô Noãn Tâm vừa nhấc đầu lên liền nhìn thấy thân hình cao lớn của Tần Thiên và Tần Nghĩa đang sánh bước cùng nhau đi đến bên này.

Chỉ cảm thấy mẹ cô làm một cuộc phẫu thuật mà thôi, vậy mà lại náo nhiệt như thế này.

Ngay đến cả Tần Thiên cũng đích thân chạy đến đây một chuyến...