Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Vẻ mặt Cổ Thanh Nhã không khỏi cứng lại, cô ta cười khổ nói: “Xin lỗi...nếu cô Tô đã chướng mắt tôi vậy thì tôi sẽ không tiếp tục mạo muội nữa..bố, chẳng phải bố đến đây để bàn bạc công việc với anh Lệ sao?”

Cổ Minh Đức im lặng nhìn về phía Lệ Minh Viễn đang đứng trước cửa phòng bệnh, Lê Minh Viễn đi về trước vài bước, đi thẳng đến bên cạnh Tô Noãn Tâm mới dừng lại.

Sau đó anh nhìn về phía Tô Ngọc Mỹ đang nằm trên giường bệnh nói: "Dì đừng giận Noãn Tâm... dì nghỉ ngơi nhiều hơn đi, có con ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.

Lúc này Tô Ngọc Mỹ đã thật sự mệt đến nỗi ngay cả một câu nói cũng không thốt nên lời.


Nhìn thấy Lệ Minh Viễn, lại còn nghe được lời này của anh, không hiểu sao bà lại cảm thấy yên tâm, vì vậy liền gật đầu đồng ý với anh.

Tô Noãn Tâm thấy vậy cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Má nó, cô nói cả mười câu an ủi mẹ cũng không bằng được một câu của Lệ Minh Viên người ta.

Nói xem có tức không chứ

Lúc này Lệ Minh Viễn mới gật đầu nhìn về phía Cổ

Minh Đức nói: "Đến phòng làm việc của viện trưởng nói chuyện đi... dì cần phải nghỉ ngơi!”

Cổ Minh Đức gật đầu nói: “Được."

Lệ Minh Viễn lại nói: “Còn nữa... hình như cô Cổ đây đã hiểu nhầm ý, tôi bảo bố cô đến đây không phải là để bàn bạc công việc, mà là muốn đòi lại công bằng cho vị hôn thế và mẹ vợ tương lai của mình!”

Cổ Thanh Nhã nghe anh nói vậy thì sắc mặt liền cứng lai.


Cô ta cười khổ nói: "Anh Lệ xin lỗi... là tôi hiểu nhầm ý rol. “Cô Cổ cứ luôn mở miệng gọi anh Lê... từ khi nào mà chúng ta thân quen quá thế?” “Ờ... anh Lệ quên rồi sao, lần trước trên bữa tiệc của nhà họ Tần, chúng ta đã từng gặp mặt là do bà Tần nói, bảo bọn em đều gọi anh và anh Tần bằng anh là đư mấy nhà chúng ta đều đã có quan hệ giao hảo với nhau mấy đời rồi mà.”

Lệ Minh Viễn vẫn không nóng không lạnh nói: “Nhà họ Cổ, nhà họ Tần và nhà họ Lệ có quan hệ giao hảo với nhau từ mấy đời? Tôi thấy vẫn chưa đủ tư cách đâu!” “Thanh Nhã, đủ rồi!” Cổ Minh Đức chau mày trách mång.

Cổ Thanh Nhã có hơi uất ức nói: “Bố... con nói sai gì rồi sao?”

Trong mắt Cổ Minh Đức hiện lên vẻ thương tiếc “Thanh Nhã nghe lời, nhà họ Lệ sự nghiệp lớn mạnh, sao có thể là quan hệ mà nhà họ Cổ chúng ta có thể với tới được!” “Nhưng mà cũng mong cậu Lệ đây đừng quá ngông cuồng!” “Năm xưa khi nhà họ Kỷ hưng thịnh... thì cũng phải dựa vào nhà họ Lệ, nhà họ Tần, nhà họ Lục.

Lệ Minh Viễn nhàn nhạt nói: “Chỉ tiếc nhà họ Kỷ đã suy tàn rồi... “Lạc đà gầy còn hơn ngựa, cho dù nhà họ Kỷ đã suy tàn nhưng vẫn không hề bị người khác đẩy ra khỏi bốn dòng họ lớn!” “Vậy thì sao chứ? Lẽ nào nhà họ Cổ có chỗ dựa chính là nhà họ Kỷ?” “Không phải... nhưng người trẻ tuổi của nhà họ Lệ cũng đừng có mà kiêu ngạo! Con gái tôi còn nhỏ tuổi... gọi cậu một tiếng anh là xuất phát từ lễ phép và tôn trọng, cậu cũng không cần phải dùng thái độ ác liệt như vậy để đối đãi với con bé!”

Không ngờ người đứng đầu nhà họ Cổ lại là một người cưng con gái đến cuồng.

Lệ Minh Viễn vô thức dời tầm mắt lên trên người cô nhóc.

Nhớ trước kia cô từng nói cô rất ngưỡng mộ Tần Viên có một người bố mà cho dù cô ấy có làm sai thì vẫn sẽ luôn bảo vệ cô ấy...


Bây giờ bố ruột của mình ở bên cạnh, yêu thương con gái của mình, chắc là trong lòng cô nhóc đang rất khó chịu nhỉ.

Tô Noãn Tâm cảm nhận được tầm mắt của anh thì có hơi không hiểu mà ngẩng đầu nhìn anh chớp chớp mắt: “Chú, sao thế?” “Không sao." “Vậy tại sao chú lại đột nhiên nhìn em như vậy? “Chỉ là muốn nói với em... không có gì to tát cả, sau này tôi cưng chiều em là được!"

Tô Noãn Tâm nghe thấy lời này thì không khỏi hơi sững người.

Sau đó lại nhớ tới những lời Cổ Minh Đức nói khi ra mặt thay cho Cổ Thanh Nhã... thì liền hiểu ngay lời này của Lệ Minh Viễn là có ý gì.

Trong lòng không khỏi cảm động, cô nhìn anh cười nói: “Ừm.”

Trên đời này, có một người bằng lòng cưng chiều cô như vậy, là đủ rồi.