Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



“Chính vì là người một nhà, nên tôi mới không hề quá đáng...so với nhà họ Cổ, tôi cảm thấy mình đối xử với chú ba thím ba thế này đã tính là rất nhân từ, tôi đã để lại đường lui cho các người rồi!” “Chú ba thím ba chưa từng nghĩ đến... Lệ Minh Ngọc, Lệ Minh Nguyệt... đều đã lớn rồi. “Tiền đồ sau này của bọn nó đều nằm trong tay tôi..chú ba thím ba xác định sau này vẫn tiếp tục đối đầu với tôi sao?”

Lệ Minh Hoàn nghe anh nói như vậy thì tức tới mức giơ ngón tay lên run rẩy chỉ vào Lệ Minh Viễn: “Đồ súc sinh mày... bọn nó đều là em họ của mày... mày lại dùng tiền đồ của bọn nó để uy hiếp chủ ba mày?” “Đây không phải uy hiếp! Mà là cảnh cáo!”

Viên Cát Kỳ chau mày: “Minh Viễn... chuyện này cháu đừng giận lây đến Minh Ngọc và Minh Nguyệt... Con Nguyệt từ nhỏ đã thích người anh họ là cháu... lúc nhỏ khi người khác không thân cận với cháu, thì chỉ có con Nguyệt là vẫn luôn đi theo sau mông cháu gọi anh trai...


Lệ Minh Viễn nhàn nhạt nói: “Tôi biết... vậy nên thím ba, tôi nghĩ thím và chú ba đã biết phải nên làm thế nào rồi! Người một nhà, nể mặt ông nội, tôi cũng không muốn khiến mọi chuyện đi đến bước đường này!” “Trong lòng mọi người đều hiểu rõ là được. “Minh Viễn, cháu yên tâm... thím sẽ khuyên chủ ba cháu...

Lệ Minh Viễn gật đầu nói: “Cổ phần bệnh viện đã thuộc về chú ba, thì dù chỉ là một con số nhỏ cũng sẽ không thiếu... thậm chí tôi còn có thể hứa, phần trong tay ông nội, cuối cùng sẽ rơi vào tay Minh Ngọc hoặc là Minh Nguyệt... mà sẽ không rơi vào tay Lệ Kiên

Trên mặt Lệ Minh Hoàn tràn đầy không tin tưởng, nói: “Lệ Minh Viễn... bố cậu và chú hai cậu mới là anh em cùng một mẹ sinh ra... tôi không tin cậu sẽ cho nhà chúng tôi nếm được quả ngọt!”

Chỉ thấy Lệ Minh Viễn nhìn thẳng vào ông ta, nói: “Chú ba vẫn cho rằng tôi là đứa nhóc không hiểu gì cả của năm xưa sao?” Lệ Minh Hoàn nghe thấy lời này thì không khỏi trừng lớn mắt, ngay cả Viên Huệ Ly cũng có hơi kinh ngạc.

Mệt cho ông cụ còn bảo bọn họ thề rằng không được nói ra bí mật dòng họ, ai ngờ Lệ Minh Viễn người ta đã sớm biết rồi?

Vậy lời Lệ Minh Viễn nói cũng thật có vài phần đáng tin. Lệ Minh Viễn ghét Lệ Kiên như thế nào, bọn họ đều xem ở trong mắt.


Nếu cả nhà chú hai cũng bị anh ghét lây vậy thì cũng chỉ có nhà chú ba bọn họ là có thể có được một chút hảo cảm từ anh... ít nhất hai đứa con trai con gái của nhà chú ba đều có quan hệ tốt với anh.

Như vậy tính ra, người mà nhà chú ba bọn họ không nên đắc tội nhất chính là Lệ Minh Viễn

Ngược lại, nên dựa vào anh... thì sau này mới có thể sống những ngày tốt đẹp?

Nghĩ như vậy thái độ của Viện Huệ Ly liền thay đổi nhanh chóng, trên mặt bà ta đã không còn một chút dáng vẻ bề trên nào. “Minh Viễn, cháu yên tâm... nguồn thận của bà Tô thím chú cháu sẽ lập tức sắp xếp cho người đưa tới bệnh viện, chuyện về anh thím sau này thím cũng không nhắc tới nữa...còn về mẹ của cô Tô, thím ba cũng sẽ thường xuyên đến thăm bà ấy... “Nếu sau này bà Cố còn dám đi tìm bà Tô gây chuyện nữa thì thím ba cháu tuyệt đối sẽ không tha cho bà ta!”

Cái mặt này, thay đổi cũng nhanh thật đấy.

Nhưng Lệ Minh Viễn lại không thèm để lời bà ta nói vào lòng.


Mà chỉ nói: “Nếu mọi chuyện đều đã giải quyết rồi...vậy chú ba thím ba về trước đi!” “Được... Minh Viễn, lần sau về nhà nhớ nhắc trước cho thím ba một tiếng ha, để thím ba làm đồ ăn ngon cho cháu”

Lệ Minh Viễn không thèm để ý tới, đợi sau khi hai người họ đi rồi anh mới đứng dậy đi đến phòng bệnh của Tô Ngọc Mỹ.

Trong phòng bệnh, tuy Tô Ngọc Mỹ đã tỉnh lại nhưng khí sắc lại rất kém, ống thở oxi cắm vào trên mũi... ngay cả nói một câu thôi cũng mất sức, khiến cả người bà nhìn cứ như đã bệnh rất nguy kịch.

Lúc Lệ Minh Viễn đi đến trước cửa phòng bệnh thì phát hiện bên trong đã có thêm một người đàn ông trung niên.