Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Lê Minh Viễn bật cười nói: "Tại sao anh phải đùa em? Hay là... Trong lòng em vẫn nghĩ anh là lão giả dê xồm

"Không phải vậy đâu mà... Kể từ cơn lúc mà biết chỉ là hiểu lầm thời ấy, chủ trong mắt em cứ như thiên thần hạ phàm y t rằng phương trong loài người này cần quý đến nước người khác nhằm vào chính là bị dàng tự ti bì bản thân chủ NĂM bắt Nhưng người như thiên còn dẫn người KINH KH nhà không tự hà

ĐTỪ BÁN LI Kới trong đấu hoàn thi Ccửa... Với lại..."

Tô Noãn Tâm che trán kêu đau, nói: "Với lại gì cơ ?"

"Với lại em không đánh lại anh v!"


Ặc... Hình như thế thật:

"Khụ ừm... Chủ à, dưới tình trạng phê cần chủ giỏi hơn hay là lúc bình thường thì giỏi hơn?"

"Em cảm thấy thế nào?"

"Em cảm thấy là chú không tỉnh

táo?"

"Sai..."

"Bình thường thì giỏi hơn?"

"Đáp án đúng là... Lúc nào anh cũng giỏi hết!"

"XL" Tô Noãn Tâm ngay lập tức xì

một tiếng khinh bỉ anh.

Hai người vừa nói vừa đi dọc hànhlang xuống tầng.


Dưới tầng, chủ hai chủ ba Lệ Minh Viễn đã đi về.

Chỉ còn hai mẹ con Lê Kiên còn ở trong phòng khách vừa ăn trái cây vừa ngắm mây trời chờ đợi.

Thấy bọn họ xuống thì tầm mắt độc địa của Lê Kiên lại dán chặt lên người họ.

"Lệ Minh Viễn, cuối cùng cậu cũng chịu xuống! Hôm nay cậu không cho tôi một câu trả lời thì đừng trách tôi!"

Lê Minh Viễn nhướng mày: "Ông nội nói nếu chủ dám động vào con nhóc nhà tôi thì đuổi chủ ra khỏi nhà này!".

Lê Kiên không tin nói: "Cậu đừng lừa người, bố tôi sẽ không nói thế "

"Ông nội còn nói rằng chú tàn tạ như

thể là do ông có ý nuôi."

"Thằng điên này! Mày nói linh tinh gìđây! Bố tao nói thế khi nào hả! Mày có ý khiêu khích quan hệ giữa hai bố con jao!" Ông Lê từ trên tầng đi xuống chống nạnh hét lớn.

Lê Kiên cũng phụ họa theo: "Đúng thế, Lệ Minh Viễn, cậu đang cố tình làm cho quan hệ cha con của chúng tôi xấu đi

Lệ Minh Viễn nhưởng mày nói: "Được thôi, vậy hai bố con các người cứ vui vẻ hòa thuận đi, tôi là người chưởng mắt thì phải đi thôi... Không làm phiền các người nữa tôi đi đây."


Nói xong anh dẫn cô rời đi.

Lệ Kiên nhanh chóng gào lên hệ Minh Viễn không cho cậu đi Chuyện này cậu cứ thế mà bỏ đi không nói gì sao Tôi nói cho cậu biết cậu không có cửa đầu

Lê Minh Viễn không thèm quan tâm anh ta, quay đầu rời khỏi nhà họ LêLệ Kiến tức giận giậm chân muốn đuôi theo lại bị ông Lê gọi lại: "Lệ Kiến! Gang thiết thể còn ra thể thống gì nữa! Máy là người trong gia tộc lớn phải có phong độ chứ, *mày là con nó là cháu... Tạo sẽ không cho máy thừa hưởng nhà họ Lệ này sao!"

Lệ Kiên nghe vậy thì hai mắt sáng lên, nói: "Bố... Con sẽ thay đổi. Chỉ cần bổ cho con nắm quyền là được!"

"Hừ. May thay đổi khiến bà hài lòng rồi nói tiếp! Không nói được làm được như Minh Viễn thì đúng là buồn, mày chỉ cần được nửa của nó thời là bố có thể những mắt được rồi

"Bố nói đi thi, chắc chắn là sẽ NỒN lâu trăm tuổi rồi, chúng không

“Thật lớn, sau nhu lại nói mì như t Nếu có chuyện này thật 1001 NĂM KI

CHỦ Lộ CÓ CÔNG ra và đáng tin đau khổ nói: "Ấy, cháu trai lớn rồi cũng không thể quản lý được mãi nữa!"