Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Ánh mắt của Lệ Minh Viễn lạnh nhạt mà quét qua bà ta một cái rồi nói: "Thím hai quả thật là nói đùa rồi, mẹ của tôi sớm đã qua đời rất nhiều năm, của hồi môn của bà ấy chỉ là giao cho thím hai quản lí, lại không phải là tặng cho thím hai l

Của hồi môn của mẹ chồng để lại cho con dâu kế thừa, là lẽ bất di bất dịch

Đứa con trai ruột là tôi này còn chưa nói chuyện, thím hai, thím có tư cách gì mà nói không đồng ý?"

Thím hai của Lệ Minh Viễn hé miệng ra, lại cứng ngắc mà đem câu nói sắp gào ra, nuốt trở vào.Bà ta muốn nói, đó là của hồi môn cả

Của bà ta!

bà ta

Tại sao bà ta lại phải đem của hồi môn của bà ta tặng cho đứa con dâu mà bà ta căn bản là xem thường để làm của hồi môn chú?


Lam Thanh Như quả thật là nhịn oan ức trong lòng, nhưng lại không dám nói ra, nếu không thì, khi náo loạn lên rồi người cuối cùng mất mặt chi chỉ sẽ là bà ta.

Bà ta hối hận đấy!

Đáng tiếc, hối hận cũng vô dụng rồi.

Tô Noãn Tâm có hơi ngạc nhiên hỏi: "Chú. Như vậy cũng được à?"

“Tôi nói được, là được, những thứ đó đều là của hồi môn của mẹ tôi, sau khi bà ấy qua đời, vốn dĩ chính là do tôi kế thừa... Tôi muốn cho ai, thì cho người đó."Tô Noãn Tâm cười rồi.

Một đôi mắt linh động lại sưng đó, cười đến đôi mắt cũng sắp híp thành một đường rồi.

Cô nói: “Chú... Chủ đối xử với tôi thật tốt, cho dù sau này như thế nào... Tôi cũng sẽ luôn, luôn ở bên cạnh chủ."

Ánh mắt của Lê Minh Viễn phức tạp mà rủ đầu nhìn cô nói: “Tô Noãn Tâm, nhớ cho kĩ lời hôm nay em nói. "

“Nhớ đây này! Cho nên khi chú hỏi tôi là đã suy nghĩ rõ ràng hay chưa, tôi suy nghĩ rõ ràng rồi... Tôi muốn làm bà chủ của tập đoàn Quốc Doanh!"

Lê Minh Viễn: "..." Quả thật muốn bị con nhóc ngốc nghếch này chọc tức đến cười rồi.

Không phải là muốn làm vợ của Lệ Minh Viễn anh.Chỉ muốn làm bà chủ của tập đoàn Quốc Doanh

Thôi bỏ đi, tính toán với một cô nhóc

làm cái gì chứ?

Khóe miệng của anh giật giật nói: "Được."

Khóe miệng của ông cụ Lê cũng giật


giật theo mà nói: “Nói xong rồi?"

Lê Minh Viễn trả lời: “Xong rồi."

“Vậy ông cụ như ông có thể phát biểu vài lời rồi chứ?"

“Ông nội ông nói đi."

“Thật sự là muốn cưới cô nhóc này?"

“Vâng."

"Lí do."

“Cô ấy đã từng cứu mạng của châu?

Đủ chưa?"

Ông cụ Lê ngày ra một lúc... Hoàntoàn không ngờ đến lại có thể là do nguyên nhân này.

Còn cho rằng là bởi vì cô nhóc kia có vài phần nhan sắc, thằng nhóc này ham muốn sắc đẹp rồi...

Nhưng mà

"Ơn cứu mạng, phương thức để báo đáp có rất nhiều, cần cháu người nắm quyền nhà họ Lệ lấy thân báo đáp?

“Dưới tình huống thần chỉ không được tỉnh táo... đã có quan hệ vợ chồng thực sự với cô ấy, và lại còn là do cháu của ông là cháu cưỡng ép... Ông nội cảm thấy có cần không?"

Cổ họng của ông cụ Lệ không nhịn được mà nghẹn một cái, trong phút chốc không nói nên lời.


Tô Noãn Tâm nghe thấy Lệ Minh Viễn ở nơi đông người mà đem chuyện mấy nàynói ra hết, không biết làm sao có hơi đó mặt, rù đầu xuống không nhìn người khác nữa.

Qua một lúc lâu, ông cụ Lệ đột nhiên đứng dậy nói: "Minh Viễn, con theo ông nội vào phòng làm việc một chuyến."

“Xin lỗi ông nội, để cô nhóc này ở lại đây một mình, con không yên tâm lắm.”

Ông cụ Lệ không có cảm tình nói: “Vậy dẫn lên chung đi!"

“Có thể "

Thằng nhóc chết tiệt, quả thật là so với người cha đã chết kia của cháu còn cố chấp hơn

Tô Noãn Tâm và Lệ Minh Viễn cùng nhau đi theo phía sau ông cụ Lệ, đi lên lầu đi đến phòng làm việc chuyên dụng của ông ở nhà họ Lê

Phía sau, có các lại ánh mắt phức tạpđan xen, vẫn luôn nhìn chăm chăm vào bóng lưng biến mất không thấy của bọn họ.

Trong phòng khách, Lê Kiên ở phía sau bọn họ, hung hăng mà dùng tay đấm vào bức tường một cái, tay đầu đấm đến đau rồi, lại giống như là không cảm thấy đau đớn vậy.

Một đôi mắt giống như là nhiễm phải nọc độc, trông ác độc đến cùng cực,

Bà cụ Lệ thấy vậy, kéo cổ tay của anh ta một cái nói: "Cứ nhịn trước đi, đợi sau việc này chúng ta lại tinh kế lâu dài.